Và anh chẳng là anh khi không em


20131215-001546.jpg

Khoảng lặng thật sự của hai ta là đây, đến rồi em nhỉ sau bao sóng gió tưởng chừng đã xô đổ một tình yêu xa xôi cách trở và đầy thị phi. Anh buồn, em buồn, giọt nước mắt lăn đều trên mi cả hai. Ừ thì anh sẽ chấp nhận những gì đang hiện hữu, và đợi chờ em như anh đã luôn bảo sẽ đợi chờ, vì nếu còn yêu thương sẽ có lúc mình quay về bên nhau phải không em!
Ừ thì anh sẽ chấp nhận những gì đang hiện hữu. Ảnh: internet
Em bảo rằng, em luôn tin anh sẽ là người yêu thương em tuyệt đối, sẽ không bao giờ làm em phải đau, sẽ không bao giờ làm vụn vỡ niềm tin nơi anh trong em, thế mà anh đã phá tan tất cả. Em nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, trong giọt nước mắt giàn giụa, còn anh, kẻ lắng nghe, chỉ biết câm lặng và nhận lấy từng cơn nhói lòng. Vậy ra tình yêu anh dành cho em chỉ có thế thôi sao, anh nào có yêu em tuyệt đối, nào có giữ đúng lời như anh đã hứa, cười sặc sụa, anh biết anh sai rồi em à…
Mình xa nhau, em lặng im trước tất cả mọi điều về anh, hững hờ, lạnh nhạt và bảo rằng hãy xem nhau như hai người bạn. Anh thét gào, anh đớn đau, anh gọi tên em với bao lời van lơn dù anh biết rằng em đang cố như không nghe gì và thấy chi. Lòng anh vẫn rấm rức, em trong anh mỗi lúc mỗi đầy hơn trong suy nghĩ, nhớ em quay quắt, nhớ em cồn càu, anh nhận ra anh vẫn yêu em rất nhiều.
Bây giờ, mỗi sáng ra anh vẫn cầm chiếc điện thoại trên tay, vẫn bấm vào con số cũ mà anh đã thuộc lòng nhưng chẳng thể gọi, vì anh biết em sẽ chẳng bắt máy, là bạn mà, đừng nên quan tâm thái quá, cười buồn, tại chính anh mà ra thế này đây. Đông về, Sài Gòn dù chẳng có những gió lạnh từ núi thổi về như nơi anh đang ở, nhưng nghĩ đến em, đi về một bóng, với cơn gió se se lạnh mà anh phải nhói lòng, cay mắt. Vẫn muốn nhắc rằng em ơi nhớ mặc áo thật ấm, em ơi hãy ăn sáng đủ đầy và đừng làm việc quá sức, vẫn thế, anh vẫn nhắn cho em thật đều đặn những tin nhắn hỏi han, quan tâm, dù em luôn cố lờ đi. Mọi người bảo rằng đừng nên yêu lại người yêu cũ vì giống như đọc lại một quyển sách cũ mà ta đã biết tất cả mọi điều, chán lắm, nhưng với anh, yêu em chưa bao giờ là chán, là cũ kĩ. Em vẫn thế, vẫn là người con gái đầy duyên, nhu mì và biết nghĩ suy trong anh mà con tim anh chưa bao giờ vơi đi yêu thương, hay nhung nhớ thì làm sao anh có thể quên, có thể xem em như một người dưng đúng nghĩa như bao người.
Anh nhớ em, em à, người anh đã yêu và sẽ yêu. Ảnh: internet
Nghĩ về em, bao kỉ niệm mình đã có lại đầy ắp, môi anh mỉm cười, mà chẳng hiểu sao lại nghe vị mặn đắng nơi đầu lưỡi, anh nhớ em, em à, người anh đã yêu và sẽ yêu…
Yêu lại từ đầu, anh đang cố gắng như thế để níu giữ em lại dù anh biết rằng em đang cố mạnh mẽ, lạnh lùng để anh đừng hi vọng và chạy theo em như một chiếc bóng. Nhặt lại từng mảnh vỡ mà anh đã gây nên, góp nhặt lại yêu thương mà anh đã làm chúng nát tan, xây dựng lại niềm tin đang lụi tàn mà em chẳng muốn gìn giữ nữa,… Anh đang cố, cố thật nhiều em à!
Mất em, mọi thứ trong anh nhạt nhẽo, vô thường, mà anh phải lầm lũi, câm lặng và thu mình như con ốc sên ngại ngần phải đối diện tất cả, anh sợ, sợ lắm em à. Và bây giờ anh nhận ra, anh chẳng là anh khi không em nữa rồi…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s